Vạn pháp quy một - Không có tôn giao day người làm ác

Tông chỉ ngũ giáo, các giáo lưu truyền kinh điển, bên trong ẩn giấu tánh lí chân lí, điều chân thật cứu cánh rốt ráo nhất, mỗi giáo đều có chỗ huyền diệu; tuy rằng các giáo truyền bố, mỗi giáo có sự khác biệt đặc biệt, thế nhưng ý chỉ chủ yếu của các giáo thì chẳng giáo nào không lấy việc cứu đời độ chúng làm điều quan trọng tất yếu.

Thánh thị của Tế Công Hoạt Phật

Tông chỉ ngũ giáo, các giáo lưu truyền kinh điển, bên trong ẩn giấu tánh lí chân lí, điều chân thật cứu cánh rốt ráo nhất, mỗi giáo đều có chỗ huyền diệu; tuy rằng các giáo truyền bố, mỗi giáo có sự khác biệt đặc biệt, thế nhưng ý chỉ chủ yếu của các giáo thì chẳng giáo nào không lấy việc cứu đời độ chúng làm điều quan trọng tất yếu. Dưới đây sẽ giải thuật khởi nguồn và sự phát triển của giáo chủ ngũ giáo :

1) Nho giáo : Khổng Phu Tử, các sách Đại Học, Trung Dung, Luận Ngữ, Mạnh Tử Thiên gọi là Tứ Thư; trong Tứ Thứ nội hàm những diệu lí cực kì tinh thâm vi diệu, truyền thụ tâm pháp, dùng cái Đạo Nhất Quán, gọi là : “ tồn tâm dưỡng tánh ”, “ chấp trung quán nhất ”, ngừng nơi cảnh giới chí thiện.

2) Đạo giáo : Thái Thượng Đạo Tổ, “ Đạo Đức Kinh ” mà ngài để truyền lại là nói hàm ý của đạo, “ Đạo ” gọi Vô Cực Thượng Đế là Vô Cực Chí Tôn Vạn Linh, “Đạo” là bổn thể của vũ trụ vạn tượng; Đạo sanh Lí gọi là thiên lí, cũng chính là chân lí của thiên địa vạn vật; Lí sanh Tánh, là bổn linh của hành động và hành vi của con người, gọi là Tánh; Tánh chính là lương tâm, lương tâm là dụng của bổn tánh. Đạo gọi là tịnh, Đức gọi là động, Kinh là phương pháp của tác dụng, đạo giáo truyền thụ tâm pháp gọi là “ tu tâm luyện tánh ”, “ bão nguyên thủ nhất ”, tu thành cái đạo chí thiện chí mĩ là bổn thể, tu đến chỗ ngưng của đạo lí chí cao vô thượng là bổn tánh, chỗ ngưng của tánh chính là hiển hiện bổn lai chơn diện mục.

3) Thích giáo - Phật Thích Ca Mâu Ni, diệu pháp của chân lí, những điều chân thật cứu cánh rốt ráo nhất mà ngài đã để lại, những diệu nghĩa giảng thuật ở “ Kim Cang Kinh ” cũng là vì để cứu kiếp độ chúng sanh, truyền thụ tâm pháp gọi là “ minh tâm kiến tánh ”, “ vạn pháp quy nhất ”, tu đến giác hạnh viên mãn, tu pháp đại thừa, gọi là A Nậu Đa La Tam Miểu Tam Bồ Đề, gọi là Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác.

4) Thiên chúa giáo – Giê Su, diệu âm mà ngài đã để lại, nơi ý nghĩa trong kinh điển “ kinh thánh ” cũng là để độ người cứu đời, tinh thần khuyên người hướng thiện đạo, truyền thụ tâm pháp gọi là “ tẩy tâm di tánh ”, “ mặc đảo thân nhất ”, Thượng Đế đấng cứu tinh gọi là vị thần vô thượng, chỗ ngưng của Thần gọi là “ Thiên đường ”.

5) Hồi giáo – Mohammed, “ kinh koran ” mà ngài đã để lại cũng là để cứu đời độ chúng sanh; cũng là tinh thần dạy bảo khuyên răn chẳng mỏi mệt, truyền thụ tâm pháp rằng : “ kiên tâm định tánh ”, “ thanh chân phản nhất ” giáo hoá các thành viên thị tộc, truyền khắp mọi ngóc ngách của thiên hạ, tinh thần thành khẩn nhẫn nại, chẳng chán ngán trong việc khải phát, dẫn đạo người khác.

Quy Y (皈依)chính là quy Nhất (歸一)

Thanh tịnh vô vi hữu diệu không ------- tu tâm luyện tánh, bão nguyên thủ nhất -------- Đạo giáo.

Chẳng nghiêng chẳng lệch cầu trung dung ------- tồn tâm dưỡng tánh, chấp trung quán nhất ------- Nho giáo.

Bác ái làm gốc, đức nhân thí chúng ------- tẩy tâm di tánh, mặc đảo thân nhất ------- Thiên chúa giáo.

Chánh pháp nhãn tàng diệu vô cùng ------- minh tâm kiến tánh, vạn pháp quy nhất ------- Phật giáo.

Koran kim kinh thánh khiết sáng tỏ ------- kiên tâm định tánh, thanh chân phản nhất ------- Hồi giáo.

Vạn thù nhất bổn đồng quy tông ------- ngũ giáo đồng nguồn hợp nhất lí, khác đường đồng quy đạo làm tôn.

Nhất chính là Đạo; Đạo chính là Lí, Lí chính là bổn tánh của chính mình, bổn tánh chính là lương tâm, lương tâm chính là Phật, Phật tánh tức là bổn lai diện mục !

Đạo là bổn thể, giáo là thể dụng; ngàn môn vạn giáo của thế gian thật ra là nhân tài thí giáo, để lập nền tảng giáo hoá thôi !

Ghi chú : Nhân tài thí giáo

( căn cứ vào trình độ nhận thức , năng lực học tập và tố chất tự thân của những học sinh khác nhau mà cho họ những chỉ dẫn khác nhau; người thầy lựa chọn phương pháp học tập thích hợp với đặc điểm của mỗi học sinh để chỉ dạy sao cho thích hợp với những học sinh đó, phát huy những sở trường của học sinh, bù đắp những chỗ thiếu sót của học sinh, kích phát niềm hứng thú học tập của học sinh, xây dựng lòng tin của học sinh, từ đấy mà xúc tiến học sinh phát triển toàn diện )

Khởi nguồn của các tôn giáo tự có bối cảnh thời đại hình thành và nguyên do của nó, thế nhưng vẫn lấy 5 tôn giáo lớn làm cốt lõi quan trọng nhất. Ngũ giáo là phân biệt nhân duyên của các dân tộc mà giáo hoá, tuy rằng mỗi giáo tự có những nghi lễ, luật thánh, kinh văn của riêng mình, thế nhưng tông chỉ quan trọng vốn có chẳng rời chân lí đại đạo, về thật chất thì là giống nhau cả. Trí tuệ chân lí của nó đều từ tự tánh mà sanh, do đó Ngũ giáo tâm truyền duy chỉ có truyền bổn thể bổn tâm, tông chỉ ở chỗ kiến tánh thành phật, chánh giác ngay lúc ấy, lấy việc quay trở về khôi phục lại gốc ban đầu làm chánh đạo !

Mọi người nếu có thể hiểu rõ một điểm này thì có thể chẳng phân biệt giáo môn, bất luận chủng tộc đều có thể quay trở về tự tánh mà nhìn thấy cái trí bát nhã trên tự tánh, tự dùng trí tuệ thường quán chiếu, cho nên cầu đắc đại đạo ấy, quay về khôi phục lại bổn tánh đạo đơn nhất, dẹp bỏ những thành kiến và Ngã chấp thì gần với cái đạo thành Thánh thành Phật !

Do vậy quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng, quy y Đạo, quy y Kinh, quy y Sư, quy y Thượng Đế, quy y chơn chủ, bất luận quy y gì, đến cuối cùng vẫn là Hoàn Nguyên quy nhất ( quy về một, khôi phục lại cái diện mạo vốn có ban đầu ) !

Hiện nay rất nhiều những người gọi là “ tu sĩ, người tu đạo ” phổ biến tồn tại một thứ tâm cống cao ngã mạn chẳng đúng đắn, tức là cái giáo mà mình đã tín ngưỡng, đã sùng bái, đã tu là chí cao vô thượng, là đúng đắn nhất, là tối thượng thừa nhất, còn các giáo khác đều chẳng thể sánh bằng được, cũng giống như thích ăn món trung hoa, món trung hoa thì là ngon nhất, các món phương tây, món thái, món Việt đều chẳng thể sánh bằng ! Như thế đúng chăng ? Nào biết rằng là duyên phận của tự cá nhân mỗi người mỗi khác, cảm giác khác nhau, nhu cầu khác nhau mà thôi ! Như thế chẳng phải bèn sẽ sản sinh cái gọi là tướng phân biệt, những quan niệm sai lầm không bình đẳng; nên biết rằng “ pháp ” vốn chẳng có phân biệt, tuỳ người mà thí giáo mà thôi !

Người tu đạo nhất định cần phải noi theo sự tự nhiên của trời đất, chẳng khởi sự phân biệt đối với tất cả cảnh giới của thánh nghiệp, chẳng khởi tâm phiền não, được cái tâm chẳng chấp trước, tồn cái tâm bình đẳng thì phiền não tự nhiên chẳng khởi, cũng mới có thể ứng hoá tất cả mọi tâm cảnh đối đãi .

[Câu chuyện nhân quả] 6 lần xuông Địa Ngục vì tà dâm?

Bạn có tin rằng tồn tại một cõi - đầy bí ẩn và sự khủng khiếp, được gọi bằng một cái tên mà khi chỉ nhắc tới thì ai cũng phải rùng mình : ĐỊA NGỤC ?

Kinh phật thuyết: khước ôn hoàng thần chú

Bài chú được lưu truyền và hướng dẫn những g ai có đủ niềm tin sẽ tránh điocwj các dịch bệnh

[Câu chuyện nhân quả] Các bạn cứ tin cháy nhà sẽ lồi mặt Chuột!

Tôi chợt nhớ đến câu chuyện này, muốn gửi đến các bạn: Có một con chuột bị mèo đuổi, vô tình chui vào trong tượng Phật trên chùa và làm tổ ở đó...

Tại sao Đức Phật lại nói Thân người khó được, Phật pháp khó nghe?

Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”. Ở đây đức Phật ý nói thân tương lai, chứ không phải thân hiện tại. Nếu sau này chúng ta chết đi, liệu có được tái sinh trở lại làm người hay không? Đó là sự thắc mắc của một số người, chúng ta cần phải quán chiếu, suy nghiệm để tìm ra nguyên nhân.

Tại sao nói niết bàn tốt cho con cái

Cha mẹ để vàng bạc chắc gì chúng hưởng được, để sách chắc gì chúng đọc, để âm đức chắc chắn chúng nhận được

Tập buông bỏ để cuộc sống tốt đẹp hơn

Trong cuộc sống, rất nhiều khi buông bỏ là một dạng giải thoát, là sự lựa chọn của tâm thái, là sự thức tỉnh của tâm hồn, một lối sống trí tuệ. Vậy chúng ta cần buông những gì?

[Câu chuyện nhân quả] Sống lại nhờ Kinh Địa Tang

Tôi tên Thu Hương, là một Phật tử ở DakLak (thôn 14 xã Eadar, huyện Eakar, Daklak), hôm nay xin được tâm sự với mọi người về sự linh ứng vi diệu của Kinh Địa Tạng mà bản thân tôi từng được trải nghiệm.