Tu hành dã dối kết quả ra sao

Người họ Đinh, ăn chay rất tinh nghiêm, cần cù tận tụy, trải qua thời gian 30 năm, không dám bỏ sót một ngày. Đôi khi vì công việc gì đó phải ra ngoài, nhưng nếu không mua được thức ăn chay thì thà chịu đói chứ quyết không ăn mặn

 

(Trích "Nhân quả báo ứng mắt thấy tai nghe" -Tịnh Tùng)

Ở tỉnh An Huy, vấn đề ăn chay rất được thịnh hành, hầu hết mọi người trong tỉnh đều ăn chay. Có hai vị phu nhân, một người họ Đinh và một người họ Vương, cùng lập hội Quán Âm Đại Sĩ, cả hai người đều phát tâm trường trai, còn tu thêm giới không sát sinh. 

Người họ Đinh, ăn chay rất tinh nghiêm, cần cù tận tụy, trải qua thời gian 30 năm, không dám bỏ sót một ngày. Đôi khi vì công việc gì đó phải ra ngoài, nhưng nếu không mua được thức ăn chay thì thà chịu đói chứ quyết không ăn mặn. Hễ gặp chỗ nào sát sinh hại vật, bà liền nhất tâm niệm Phật, nguyện cho con vật cùng người giết không oán thù lẫn nhau. Lúc bình thường, bà luôn kính thần thờ Phật, tu nhân tích đức, không một ý niệm tà. 
 
Còn bà họ Vương ăn chay cũng rất tinh nghiêm, hễ gặp thức ăn có thịt cá cùng những loài thực vật mà trong luật cấm bà cũng đều không ăn. 
Nhưng ý nghĩ của bà Vương và ý nghĩ của phu nhân họ Đinh không giống nhau, bà Vương chỉ lập nguyện ăn chay cho riêng mình, còn đối với mọi người, bà không khuyến khích họ ăn chay, mà làm những việc khuyến khích họ ăn mặn. 
Vì bà nấu ăn rất khéo, vả lại có cách nấu ăn khác người, nên bà được rất nhiều người mời làm đầu bếp trưởng cho các bữa tiệc lớn, hoặc nhờ bà chỉ cách nấu, bà cũng thừa cơ hội này, trổ hết kỹ thuật nấu ăn của mình, do đó bà kiếm được rất nhiều tiền. 

Vì nhu cầu của món ăn, nên bà nuôi rất nhiều động vật như gà, vịt… mỗi khi có người thuê đến nấu ăn, nhân cơ hội này bà cũng bán được rất nhiều gà vịt, với giá cả cũng rất hấp dẫn.

Bà Vương thường bị bệnh, còn bà Đinh luôn khoẻ mạnh, bà Vương nghĩ: “Mình ăn chay, bà ta cũng ăn chay, tại sao mình thường bị bệnh mà bà ta thì lúc nào cũng được bình an, khoẻ mạnh?”

Ngoài lòng đố kỵ, bà còn lợi dụng lúc ăn chung, lén lấy gân gà trộn chung với bún và đem xào mời bà Đinh ăn, bà Đinh ăn nhưng không biết gì cả. Ăn xong bà Đinh vẫn bình an vô sự, bà Vương không ăn, thế mà bà bị nôn mửa liên tục, khi bị như vậy bà vẫn không chịu tỉnh ngộ, trái lại còn cho rằng trai giới của bà Đinh đã bị huỷ hoại, nhất định sẽ gặp tai ách.

Không ngờ bà Đinh càng ngày càng khoẻ mạnh, hồng hào, bà Vương bình thường vốn đã nhiều bệnh, mà từ khi cho bà Đinh ăn thịt thì bệnh càng nặng thêm, không thấy thuyên giảm chút nào cả. Nhưng bà không biết sai lầm của mình, trái lại còn nghi ngờ cho ăn chay không có lợi ích. 
Trong tâm bà nghĩ:
“Bà Đinh ăn chay, đã bị mình phá, thế mà bà ta vẫn khoẻ mạnh, còn mình ăn chay trì giới thanh tịnh như vậy, trái lại bị bệnh tật liên tục, vậy Phật - Bồ Tát có linh không?”

Vì vậy bà quyết định không ăn chay nữa, bắt đầu ăn thịt cá. Bà Đinh sau khi biết chuyện, thường khuyến bà ta:
- Chị Vương à! Chị nên kiên nhẫn một chút, chớ có phá giới. 30 năm trì trai giữ giới, công đức đạt được rất lớn, một khi phá bỏ thì đáng tiếc vậy! Con người khi sinh ra không ai có thể tránh khỏi bệnh khổ, sở dĩ mình chịu thống khổ là do những nhân xấu đã tạo ở đời này hoặc đời trước. Hay tin chuyện này là sự an bài của thần linh. Hôm nay chúng ta giữ giới, ăn chay, sau khi chết chắc chắn được vãng sinh Tịnh Độ, vui sướng biết chừng nào, xin hiền chị hãy nghe lời của em, chớ bị trần cảnh làm mê hoặc.

Bà Vương liền nói:
- Thần thánh không có linh, đã rõ ràng, nói sau khi chết vãng sinh Cực Lạc, hoàn toàn là giả. Tôi tự xét lương tâm, hơn 30 năm qua, tôi trì trai rất nghiêm mật, không có chút nhiễm tạp, vậy mà thường xuyên đau ốm, thấy người người ăn thịt, mà trái lại thân thể khoẻ mạnh, vui vẻ quanh năm, do đây nhìn lại bản thân mình, nếu nói trì trai được phước, chẳng phải hư dối là gì? Tôi quyết định không ăn chay nữa.

Từ đó bà phá giới ăn mặn, bất kể động vật gì cũng đều ăn hết. Từ ngày ăn thịt, bệnh của bà quả nhiên ngày một giảm, sức khoẻ tốt lên. Tự nghĩ may mà mình ăn mặn bằng không đã chết oan rồi, ngày nay thân thể được khoẻ mạnh, bệnh tình thuyên giảm, đều là nhờ thịt cá, từ nay về sau mình cần phải chọn những món ăn có nhiều chất bổ như thịt, cá, tất nhiên sức khoẻ của bà càng ngày càng tốt. 
Nghe người ta chỉ ăn chó có thể bổ dương, ăn rùa có thể bổ âm, hai loại thịt này rất bổ, bà liền nhờ người đi mua về giết ăn, để bồi bổ thân thể suy nhược hơn mười năm. Sau đó, thấy da chó ấm, liền lấy trải lên giường thế nệm, lại vì mai rùa trừ bệnh tê thấp, liền lấy để ngửa trên đầu giường thay cho gối.

Một ngày nọ, khi vừa thức dậy, bà vô cùng kinh hãi khi tấm da chó dính nơi thân, phủi thế nào nó cũng không rơi; còn mai rùa dính trên đầu, gỡ hoài cũng không xuống, mọi người  biết chuyện này chê cười không ngớt. 
Cũng từ hôm đó, bệnh của bà tái phát, ngày càng nặng hơn, dày vò bà Vương khổ sở, kéo dài hơn ba tháng rồi chết.

Đây là câu chuyện có thật nói về quả báo hiện tiền, xảy ra vào năm Dân Quốc thứ 7 (1918) tại tỉnh An Huy.
Qua đây chúng ta có thể biết: “Tâm ăn chay ( từ bi không sát sinh) mới là gốc, còn ăn chay bằng miệng chỉ là ngọn. Ăn chay bằng miệng chỉ có thể bảo vệ thân thể, cần phải ăn chay bằng tâm mới có phúc báo thực sự.”

Nguyện mọi người trên thế giới lấy ăn chay bằng tâm làm gốc, sau đó lấy việc ăn chay bằng miệng làm ngọn, chắc chắn thế giới sẽ được thái bình, mọi người sẽ được hạnh phúc.
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !
___________________ 

KHÔNG NGHE LỜI HIỀN THÁNH, TẤT CHUỐC LẤY TAI HỌA.

Hoàng hậu của vua Tống Nhân Tông thời Bắc Tống có hai người em trai, một người là Tào Cảnh Hưu, một người là Tào Cảnh Thực. Cả hai tuy thân cùng là quốc cữu, nhưng tâm niệm bất đồng, dẫn đến tiền đồ khác nhau.
Hai anh em làm việc gì cũng khác nhau rất lớn, Tào Cảnh Hưu nhân từ phúc hậu, với đức tính tốt này, phàm có người cực khổ cầu ông cứu tế, ông đều sẵn lòng tương trợ, thường ngày thích làm việc thiện, bởi vậy tất cả mọi người đều gọi ông là đại thiện nhân.
Tào Cảnh Thực lại tham lam tiền tài, keo kiệt thành tính, tự cậy mình là thân thích của hoàng thất, thường cậy thế hành ác, nuôi một đám môn hạ chuyên lấy mạnh hiếp yếu, cướp đoạt ruộng vườn của dân chúng, chiêm lấy con gái lành nhà người ta. Suốt mấy chục năm, không biết đã làm bao nhiêu chuyện xấu ác.
Tào Cảnh Hưu thường nói với mọi người rằng: “Ta có thể tĩnh thất đốt nhang, thành kính tu Đạo, việc này thực sự là phúc khí! Không ngờ em trai của ta suốt ngày chỉ nghĩ đến tiền, tìm mọi cách để có được nó. Nhưng mà làm ra nhiều tiền thì có ích lợi gì đây? Lại nói đám con cháu, đã bị mớ tài sản kia làm hại, làm sao còn chịu dụng tâm đọc sách đây? Đệ ấy cứ khăng khăng một mực như vậy mà nhìn không thấu”.
Năm Tào Cảnh Hưu 30 tuổi thì đạo nhân Hàn Tương Tử đi đến nhà ông, cùng ông đàm đạo, khiến ông vô cùng ngưỡng mộ và khâm phục. Về sau Hàn Tương Tử thường tìm đến ông, có một lần nói rằng em trai của ông tội ác chồng chất, khó tránh khỏi báo ứng. Tào Cảnh Hưu nghe nói như vậy, liền biết người em này kết cục sẽ không tốt.
Vì thế lại khuyên răn Tào Cảnh Thực, giảng đạo lý cho y, nói chuyện nhân quả báo ứng. Tào Cảnh Hưu nóng lòng khuyên giải, lo lắng đến rơi nước mắt, tuy nhiên Tào Cảnh Thực nghe xong chỉ cười to, nói anh trai si ngốc đang mắc bệnh hoang tưởng rồi, nên tìm thầy thuốc đi thôi.
Hàn Tương Tử sau khi biết chuyện này bèn nói với Tào Cảnh Hưu: “Tội ác của Cảnh Thực ngập trời, hết sạch trúc cũng viết không xong. Kết cục của hắn chắc chắn là ở trong chốn u minh, nhất định có báo ứng”.
Tào Cảnh Hưu nói: “Tôi cũng biết là người này khó mà thuyết phục. Nhưng thân là huynh trưởng, tôi có thể nào lại không đem hết khả năng mà khuyên bảo, còn như nghe cũng không nghe, sửa cũng không sửa, vậy là do đệ ấy tự quyết định vậy”.
Hàn Tương Tử nghe xong, cũng đành phải thở dài.
Một lần, Tào Cảnh Hưu lại nói với Tào Cảnh Thực:
“Trong thiên hạ có lý rằng, người tích thiện thì hưng, tích ác thì vong, đây là điều không hề thay đổi. Nhà chúng ta làm việc thiện tích được âm đức, mới có phú quý ngày hôm nay. Cho nên thấu tỏ rõ ràng rằng, tốt nhất là tích đức hành thiện, tu thân tu đạo, chỉ có theo đuổi chân lý này, loại thiện này mới có thể có được thiện quả.
Mà đệ lại mê đắm ham muốn hưởng thụ vật chất, loại truy cầu này chỉ là khoái lạc ngắn ngủi, lại không biết sẽ mang đến cho mình vô hạn thống khổ ở kiếp sau. Làm người chân chính cần phải làm chủ chính mình, có thể nào lại bị hoa mắt bởi đồng tiền, vì danh vì lợi mà làm việc ác, đến khi đại nạn trước mắt thì hối hận cũng muộn rồi!”.
Tào Cảnh Hưu nói hết lời như vậy, đạo lý nói ra cũng phi thường thấu đáo. Nhưng mà người em này nghe xong, lại cảm thấy những ngôn từ ấy thật đáng ghét, khắp người cảm thấy căm tức, phản đối: “Huynh đừng nói những lời này với ta nữa, sau này cũng đừng quản việc của ta”. Tào Cảnh Hưu từ đầu đến cuối đều ra sức khuyên nhủ hắn, cũng không thể khiến hắn hối cải làm người tốt, thấy tình trạng vẫn cứ mê muội hồ đồ như vậy, cũng đành phải rời đi.
Một ngày nọ, Tào Cảnh Thực uống rượu ở một quán rượu trong thành, kết quả say rượu loạn tính, thất thủ giết người, cuối cùng bị bắt đưa vào nhà giam. Sau khi thẩm vấn, Huyện thái gia biết hắn là em trai của Hoàng thái hậu, nên không dám động đến.
Nhưng Tào Quốc Cữu biết chuyện bèn nghiêm khắc nói với Huyện thái gia: “Ngươi thân là quan phụ mẫu, há có thể xét xử không công bình như vậy sao? Cho dù là thái tử phạm pháp, thì cũng phải giống như thường dân mà trị tội. huống hồ là em trai của thái hậu? Làm như vậy, sao có thể khiến dân chúng tín phục đây?”.
Huyện thái gia nghe xong thì vô cùng hổ thẹn, cuối cùng cũng phải y theo pháp lệnh, đem Tào Cảnh Thực xử trảm, toàn bộ tài sản phi pháp tịch thu xung vào công quỹ.
Dân chúng biết được chuyện này thì vô cùng kính nể Tào Quốc Cữu, nhưng mà ông trong lòng thì muôn phần đau buồn. Vì thế ông hướng đến Hoàng thượng xin cáo lui, từ biệt người nhà cùng bằng hữu, giải tán hết gia tài giúp đỡ người nghèo khổ, thân mặc đạo phục lên núi ẩn cư chuyên tâm tu Đạo, về sau được ngộ Đạo, trở thành một trong Bát Tiên.

( Bảo An sưu tầm & dịch )

______________________ 

TẶNG KINH SÁCH
( Xin đừng copy thông báo này đăng trong các bài viết khác, vì chương trình ấn tống thường xuyên thay đổi số điện thoại, thời gian, danh mục sách… )
Bạn muốn đọc thêm những sách nhân quả, cũng như muốn thỉnh kinh điển Phật Pháp về đọc tụng, vui lòng gọi điện vào số: 0376309077 xin gặp Ban Ấn Tống, báo họ tên, địa chỉ, số điện thoại (xin gọi, đừng nhắn tin, đừng xin thỉnh tại phần Bình luận) Ban ấn tống sẽ gửi tặng bạn như yêu cầu, PHÍ VẬN CHUYỂN (SHIP) NGƯỜI NHẬN TRẢ.
Giới hạn : mỗi người thỉnh tối đa 5 cuốn
XIN ĐẶC BIỆT CHÚ Ý:
1. Không xin thỉnh giùm cho người khác. Kinh sách chỉ dành cho người có tâm cầu Đạo, khao khát cầu được kinh sách. Những người như thế không có ngại gì việc gọi một cuộc điện thoại để thỉnh.
2. Những người có thói quen không nghe điện thoại khi có số lạ gọi đến, và không thể sửa được thói quen này, xin đừng thỉnh sách. Vì khi bưu tá dùng số lạ gọi đến, không nghe máy, kinh sách sẽ bị chuyển ngược về Ban ấn tống, ảnh hưởng xấu đến nhiều người, đánh mất duyên lành của mình với Pháp Bảo.
3. Xin giữ thái độ tôn trọng, lịch sự khi thỉnh kinh sách, điều đó cũng thể hiện tâm cầu Đạo của người thỉnh. Ban ấn tống sẽ từ chối tặng sách với những cuộc gọi thiếu lịch sự. Và đồng thời xin nói ngắn gọn vào vấn đề, vì mọi người trong Ban ấn tống thường rất bận, ví dụ như : “ Ban ấn tống vui lòng cho tôi thỉnh những cuốn sách sau …”
Danh mục những kinh sách tặng :
- Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống
- Báo ứng hiện đời 1
- Báo ứng hiện đời 3
- Báo ứng hiện đời 4
- Báo ứng hiện đời 5 ( Nhân quả giải thưo Phật giáo)
- Báo ứng hiện đời 6 (Giai nhân áo phượng)
- Báo ứng hiện đời 7 ( Nơi mẹ tôi đến) 
- Nhân quả báo ứng, mắt thấy tai nghe ( Tịnh Tùng)
- Quê hương Cực Lạc
- Cô Ba Cháo Gà
- Nhân quả Phụ Giải Lương Hoàng Sám 1
- Những chuyện niệm Phật cảm ứng
- Kinh Địa Tạng
- Kinh Vô Lượng Thọ
- Kinh Dược Sư
- Kinh Diệt Tội Trường Thọ Hộ Chư Đồng Tử Đà Ra Ni
- Kinh Phổ Môn
- Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện
- Từ Bi Thủy Sám
- Kinh Thiện Ác Nhân Quả
- Nghi thức chú Đại Bi – Thập chú
- Kinh A Di Đà
- Nghi thức Cầu siêu oan gia – thai nhi- duyên âm- phóng sinh.

Ngoài ra còn có CD sách “Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống” , và đĩa DVD Phật Pháp Tổng Hợp (đọc thu âm dạng mp3 với hàng chục đầu kinh sách Phật Giáo nổi tiếng - có thể mở bằng máy tính, laptop, hoặc đầu đĩa DVD ).

Do số lượng có hạn, nên một số đầu sách sẽ hết trước, mong các bạn thông cảm.
Sau khi đăng kí thành công, sau vài ngày nhân viên shiper sẽ gọi điện cho bạn.
VUI LÒNG KHÔNG TẮT MÁY, VÀ TIẾP NHẬN CUỘC GỌI TỪ SỐ LẠ.
Các bạn vui lòng đọc kĩ hướng dẫn và làm theo, những đăng kí sai hướng dẫn ban ấn tống sẽ tự động bỏ qua, mong các bạn thông cảm.

Tâm đồ ác đạo là như thế nào?

Cùng tìm hiểu tâm đồ ác đạo là như thế nào?

Lục đạo thần chú Kim cương

Lục đạo thần chú

10 cách làm việc thiện hiệu quả nhất

Phàm là người có tiền, có thế muốn làm công đức so với người bình thường dễ hơn nhiều. Song họ lại không chịu làm. Đó gọi là tự làm lỡ mình, đánh mất cơ hội tốt

( chuyện nhân quả) Lời nguyện khôn ngoan

Đời nhà Tống có người tên Lữ Mông Chánh, tên tự là Thánh Công. Vào thời Tống Thái Tông, dự thi đỗ tiến sĩ, đứng đầu khoa ấy. Sau làm quan trải qua nhiều lần thay đổi, thăng đến chức Tham tri chính sự, được phong tước Hứa Quốc công.

Thời gian và cách phật Thích Ca chứng quả Phật

Nội dùng này được trích từ sách phật giáo.

Bạn hiều gì về đại trí văn thù sư lợi?

Là vị Bồ Tát tiêu biểu cho Trí Tuệ, Bồ Tát Văn Thù thường được miêu tả với dáng dấp trẻ trung ngồi kiết già trên một chiếc bồ đoàn bằng hoa sen.

26 cách tạo phước đơn giản và căn bản nhất

Đối với mỗi Phật tử, mỗi ngày trôi qua chúng ta đều phải nhìn lại xem trong ngày đó chúng ta đã tạo được những công đức nào (phước) và đã phạm những tội nào làm tiêu hao công đức.